Toàn văn phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng bế mạc Hội nghị lần th  |   Đại hội Chi bộ nhiệm kỳ 2017-2020  |   Tăng cường mối quan hệ mật thiết giữa Đảng với Nhân dân trong điều kiện m  |   Những điểm mới cơ bản của Nghị quyết  |   Kiểm tra tình hình thực hiện pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo năm 2016  |   Nghị quyết TƯ 5 về hoàn thiện thể chế KT thị trường định hướng XHCN  |   Người lính cận vệ già và ký ức không thể quên về Bác ở ATK  |   Yêu cầu thực hành cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước  |   Top 10 trường đại học đáng học nhất tại Việt Nam năm 2017  |   Hồ Chí Minh - Nhà chiến lược quân sự thiên tài  |  
Trang chủ
Giới thiệu chung
Các Bộ môn
Bản tin
Thời sự
- - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Kết quả học tập
Kế hoạch học tập
Giáo trình - Bài giảng
Tư tưởng Hồ Chí Minh
Đại học Mỏ - Địa chất
Mạng Giáo dục - EduNet
Vụ Đại học - Sau đại học
Bộ Giáo dục & Đào tạo
Nhớ ngày đầu tiên đến nước Nga In E-mail
Friday, 07 November 2008

Bao năm đã trôi qua, tôi đi lại nước Nga không chỉ một lần, bao vui buồn cũng đã qua đi, song tôi luôn nhớ về ngày đầu tiên ấy...

           
         
Đêm nay, đang ngồi say xưa bên giáo án, bất chợt một cảm xúc diệu kỳ lại ập đến, trào dâng, xao xuyến trong tôi. Phải mất mấy giây, định thần lại tôi mới hiểu, cảm xúc đó bắt đầu rung lên từ tiếng vọng của chiếc tivi nhà hàng xóm. Đang chương trình bản tin đêm của Đài Truyền hình Việt Nam, người phát thanh viên đang nói về sự kiện cách mạng vĩ đại làm rung chuyển thế giới 91 năm về trước - Cách mạng Tháng Mười Nga. Bao cảm xúc trào dâng trong tôi, về tất cả những gì tôi biết về nước Nga, về Liên bang Xô viết với tư cách một người đảng viên cộng sản, những gì tôi biết về đất nước Nga từ góc độ tiếp cận đối với văn hóa Nga vĩ đại, và cả từ những gì mà chính tôi chứng kiến trong những năm tháng học tập, nghiên cứu tại Nga - giai đoạn khó khăn nhất của chủ nghĩa xã hội hiện thực trên đất nước này.

            Có lẽ, đối với nhiều người, nước Nga xã hội chủ nghĩa trước đây và nước Nga ngày nay, không gây được sự chú ý gì nhiều, nhưng đối với tôi, bao kỷ niệm vẫn như còn đó, nó như sợi dây vô hình gắn bó tôi với nước Nga, với những người đã học tập, nghiên cứu tại Nga. Tôi muốn dãi bày một trong những kỷ niệm nhỏ của mình như lời cảm ơn chân tình đến đất nước và nhân dân Nga...

            Đúng ngày Bảy tháng Mười một năm 1989, đoàn nghiên cứu sinh, thực tập sinh khoa học của chúng tôi khăn gói lên đường với những thùng các tông đầy hàng để sang Liên Xô học tập. Sau hơn chục giờ bay liên tục, chiếc IL62 của hãng hàng không dân dụng Liên Xô Aêrôphờlôt đưa chúng tôi đến sân bay quốc tế Schêremetchevô, ngoại ô Matxcơva. Với tất cả niềm khát khao mong đợi được nhìn thấy tận mắt quê hương của V.I.Lênin, của Cách mạng tháng Mười vĩ đại, của những thiên tài khoa học và thơ ca như Menđêlêep, Lômônôxôp, Lecmantôp, Puskin..., khi máy bay vừa tiếp đất, tôi đã bật dậy, muốn chạy ngay ra cửa máy bay để được là người đầu tiên bước xuống mảnh đất diệu kì này. Có lẽ nhiều người cũng có tâm trạng như tôi. Vất vả lắm, các cô tiếp viên hàng không Nga xinh đẹp mới giữ được trật tự đối với những người khách trí thức Việt Nam . Những người bạn Nga không hề tỏ ra tức giận, ngược lại, họ tỏ ra cảm thông và vui vẻ.

            Người bạn Nga ngồi cạnh tôi, một công trình sư tham gia xây dựng nhà máy thủy điện Hòa Bình đang trên đường nghỉ phép, đã nắm tay tôi mà tâm sự. Ông nói thật nhiều, thật nhanh như sợ khoảng thời gian còn lại sẽ qua đi, không đủ để ông nói những gì muốn nói. Tôi cảm nhận được lòng tự hào dân tộc qua câu chuyện và giọng nói của ông. Có một số từ tôi không hiểu lại càng làm ông hăng say hơn. Khi xuống sân bay, ông ngỏ lời muốn sách giúp tôi vài thứ, căn dặn tôi phải mặc thật ấm kẻo lạnh, bởi nhiệt độ ngoài trời đã là hai độ dưới không. Trên sân bay, đâu đó còn vương lại ít băng tuyết, dấu vết của cơn mưa tuyết đầu mùa vừa mới trút trước đó mấy hôm.

            Rét thật, mới bước ra khỏi đường hầm dẫn từ máy bay tới nhà ga đã cảm thấy cái rét như kim đâm vào tai, vào đầu các ngón chân, ngón tay. Có người tò mò nhổ nước bọt xuống đất rồi lấy chân di xem thế nào. Đã thành băng. Chả trách, khi Pháp thua trong cuộc chiến với Nga tại Matxcơva, Napônêôn đã cho rằng quân Pháp thua không phải vì người Nga mạnh mà vì mùa đông Matxcơva!


 chi_hoi_viet_nga.jpg  Chi Hội Hữu nghị Việt Nga Trường Đại học Mỏ - Địa chất gặp mặt nhân kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga (năm 2007)


      
Đoàn chúng tôi làm thủ tục hải quan rất thuận lợi. Có lẽ chúng tôi đã thêm một lẫn nữa được hưởng thành quả của Cách mạng tháng Mười! Trong không khí của ngày lễ, khẩu hiệu, cờ hoa chăng khắp nơi trong khu vực nhà ga, những chiến sỹ hải quan Xô viết nổi tiếng nghiêm túc đã thay việc kiểm tra gắt gao hàng hóa của chúng tôi bằng những lời chào hỏi, chúc mừng chúng tôi đến với Liên Xô. Tôi cố gắng sử dụng tối đa vốn tiếng Nga của mình để bày tỏ tình cảm đối với nhân dân, đất nước Xô viết anh hùng. Có anh trong đoàn còn cao hứng lấy chai Lúa mới duy nhất ra để chiêu đãi các bạn Nga tốt bụng.

            Sau khi làm thủ tục kiểm tra sức khỏe, chúng tôi đến nghỉ tại một khu điều dưỡng nằm trong rừng bạch dương ngọai ô phía tây Matxcơva, chờ được phân về các cơ sở giáo dục đại học của bạn. Tranh thủ hai ngày nghỉ, chúng tôi quyết định làm chuyên du lịch có tính xâm nhập vào Matxcơva. Tôi bán hai bộ quần áo bò, tài sản quý giá nhất trong thùng hàng của mình để lấy tiền chi phí cho chuyến du ngoạn này. Cùng với một anh bạn bên trường Đại học Dược, hai chúng tôi hăm hở lên đường. Nơi chúng tôi muốn đến trước tiên là Quảng trường Đỏ, Điện Kremli, biểu tượng sức mạnh chính trị, văn hóa tinh thần của Lên Xô và nước Nga. Nhưng chúng tôi cũng muốn chiêm ngường hệ thống tàu điện ngầm nổi tiếng của Matxcơva nữa. Vì vậy, chúng tôi chọn phương án đến Quảng trường Đỏ bằng tàu điện ngầm.

             Thật choáng ngợp. Mỗi ga tàu điện ngầm của Matxcơva thực sự là một công trình kiến trúc vĩ đại. Đi sâu vào lòng đất hàng trăm mét nhưng không hề có cảm giác sợ hãi như khi đi vào lò than Quảng Ninh. Tất cả đều sáng rực. Kiến trúc khỏe và đẹp lung linh trong ánh điện tạo nên sự lộng lẫy mà gần gũi biết bao. Nhân văn lắm, chủ nghĩa xã hội lắm! Tôi thầm thốt lên, tự hào và thán phục. Tôi thầm mong, một ngày nào đó, không xã nữa, Hà Nội thân yêu của chúng ta có được hệ thống tàu điện ngầm như thế này...

 nuoc_nga_1.jpg  Một chiều đầu đông trên nước Nga
(Tác giả trong comlete màu sẫm)

             Sự kỳ vĩ của hệ thống tàu điện ngầm Matxcơva đã hút hồn chúng tôi. Chúng tôi sử dụng tối đa quyền đi tàu của mình. Dựa vào sơ đồ có sẵn trên tàu, trên sân ga, chúng tôi đi thăm hầu hết các ga lớn của Matxcơva. Vì vậy, khi đến được Quảng trường Đỏ thì đã khá muộn. Thưởng thức một chút thức ăn nhanh xong chúng tôi rảo bước về phía lăng Lênin. Ngả mũ kính chào người anh hùng, nhà lý luận kiệt xuất của giai cấp vô sản thế giới, tôi thầm hứa sẽ trở lại thăm Người mỗi khi có điều kiện. Tôi đâu có ngờ, đó cũng là lần cuối cùng tôi được viếng Người trong suốt những năm tháng sống tại Nga.

 nuoc_nga_2.jpg
 Một chiều trên quảng trường Cung điện Mùa Đông

            Về chiều, Quảng trường Đỏ dường như yên tĩnh hoàn toàn. Trời mùa đông nhanh tối hơn tôi tưởng. Ngôi sao trên đỉnh tháp chuông đồng hồ của điện Kremli đã bật sáng, nhấp nháy lung linh trên bầu trời Matxcơva xám bạc. Tuyết bắt đầu rơi trở lại. Gió hú rít trên những mái trường thành Điện Kremli. Những cây sồi, cây bạch dương trụi lá, cành khẳng khiu đung đưa... Tất cả xám dần trong chiều đông. Vẫn biết rằng giữa mùa đông nước Nga thì đâu có mặt trời nhưng tôi vẫn bồi hồi tự hỏi: Đâu rồi cảnh sắc chiều Matxcơva? Đã bao lần tôi từng khao khát được ngắm cảnh “chiều dần buông màu tím, vẳng bên sông lời hát êm đềm...” của Matxcơva.

           Có lẽ bình thường tôi sẽ thất vọng lắm, song lúc này tôi chỉ thấy tiếc. Khát khao được trải nghiệm, được chiêm ngưỡng tất cả những gì là tốt đẹp nhất của thiên nhiên, con người và văn hóa của nước Nga xã hội chủ nghĩa đã làm tôi tràn ngập niềm vui. Tôi tin tưởng rằng tôi sẽ có dịp trải nghiệm tất cả những điều đó. Sau này, có những điều tôi đã đạt được, có nhiều điều không, cũng có những cái tôi được chứng kiến ngoài dự đoán và mong muốn của mình như sự sắp đặt chớ trêu của lịch sử vậy.

             Bao năm đã trôi qua, tôi đi lại nước Nga không chỉ một lần, bao vui buồn cũng đã qua đi, song tôi luôn nhớ về ngày đầu tiên ấy... Giờ đây, trong giây phút cảm xúc trào dâng, kỷ niệm cũ ùa về từ ký ức, tôi thầm cảm ơn nhân dân Nga, đất nước Nga bè bạn của nhân dân Việt Nam, cảm ơn Giáo sư Spak V.I. người hướng dẫn khoa học của tôi; cảm ơn Liên Xô, mặc dù nay không còn nữa, về những kỷ niệm của ngày đầu tiên ấy...

Nguyễn Bình Yên
 
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn: